Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2020

Chồng cũ vừa gặp lại đã mỉa mai vợ cũ đủ điều, ai ngờ chỉ một tiếng gọi từ trên ô tô xuống sau đó đã đủ khiến anh ta tái mặt

Hai năm qua, Tú cũng đôi lần tưởng tượng về cảnh gặp lại chồng cũ . Nhưng cô thật chẳng bao giờ nghĩ rằng, người đàn ông từng đầu gối tay ấp với mình mấy năm trời, có chung một mặt con mà vừa gặp lại đã buông lời mỉa mai, giễu cợt cô đủ điều.

"T ưởng ruồng rẫy chồng thì phải kiếm được mối ngon hơn thế nào chứ? Sao nhìn cô vẫn nghèo rớt và chẳng có tí tiến bộ nào thế? Thậm chí trông còn thảm hơn hồi ở chung với tôi nữa nhỉ? Hay có muốn quay về với chồng cũ này không? À mà thôi, tôi thấp hèn không xứng với người cao quý như cô đâu...".

Nhìn cái bĩu môi cay nghiệt và những lời chát chúa được thốt ra từ miệng Đức, Tú không khỏi nhíu mày. Hóa ra sau 2 năm ly hôn, anh ta vẫn chẳng thay đổi mảy may.

Ngày ấy, Tú đệ đơn ly hôn vì không chịu được sự gia trưởng, vũ phu của Đức. Chỉ cần cô làm trái ý chồng, anh ta sẵn sàng thượng ống quyển hạ cẳng tay với vợ ngay được. Thậm chí khi cô đưa đơn ly hôn, Đức đã vu oan cô bỏ chồng theo gã đàn ông khác, đánh cô một trận rồi mới chịu ký đơn.

Chồng cũ vừa gặp lại đã mỉa mai vợ cũ đủ điều, ai ngờ chỉ một tiếng gọi dịu dàng sau đó đã đủ khiến anh ta tái mặt - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Tú bước ra khỏi căn nhà ấy, mang theo con và trắng tay làm lại từ đầu. Không còn bị hành tội về cả thể xác lẫn ý thức, cuộc sống thanh thản, nhẹ nhàng hơn khiến cô như được tái sinh. Hai năm qua đủ cho cô quên hết quá vãng, buông bỏ oán hận và coi chồng cũ chỉ là người ngoài qua đường không hơn. Mà Đức cũng đâu chu cấp đồng nào nuôi con, thậm chí một lời hỏi thăm còn không có.

Đột ngột gặp lại chồng cũ giữa đường thế này, thêm thái độ của Đức, Tú không có ý định tranh cãi, phân bì cao thấp ở đây. Nhưng tuồng như anh ta không muốn để Tú yên, thấy cô định đi thì tức tốc động tay níu lại.

Tú giằng ra, hơi gắt lên: "Anh làm gì vậy?". Đức chưa kịp mở lời thì một tiếng gọi dịu dàng vang lên cách đó không xa. Tú giật thột quay người lại, không ngờ sếp cô lại đi ngang qua đây, còn dừng lại gọi cô nữa!

"Sao thế, có cần anh giúp gì không?", trưởng phòng công ty Tú bước từ trên ô tô xuống, đứng chắn trước mặt Tú ra vẻ muốn bảo vệ cô. Anh hỏi cô Đức là ai, hẳn anh đã nhìn thấy cảnh anh ta và Tú đang giằng co.

Đức nhìn chăm chăm vào người đàn ông đang đứng trước mặt mình, diễn tả hành động quan hoài, chăm chút Tú. Mặt anh ta đã tái mét tự bao giờ nhưng trong đôi mắt vằn đỏ ấy lại là sự hận thù và đố kị ngút trời. Nỗi nhục nhã bị vợ bỏ , Đức chưa khi nào nguôi ngoai. Nhất là hiện tại Tú còn vớ được người đàn ông mới nhìn đã biết giàu sang và thành đạt hơn anh ta gấp nhiều lần nữa chứ!

Không muốn đứng đấy tự làm mất mặt mình, Đức chẳng nói chẳng rằng xoay người đi thẳng. Anh chàng trưởng phòng ngỏ ý đưa Tú về nhưng cô khước từ. Ngồi trên taxi, Tú thấy anh ấy vẫn dõi mắt nhìn theo cô. Đến tận khi khuất hẳn, không còn nhìn được bóng vía nhau nữa, Tú mới chầm chậm quay đầu lại.

Hai năm qua, mẹ con cô đã sống bình yên và hạnh phúc từng ngày. Cô vô cùng mãn nguyện, chỉ muốn được mãi như những ngày tháng đó mà thôi. do vậy cô chưa khi nào nghĩ đến việc kiếm tìm một hạnh phúc khác. Thêm việc đã quá ngán ngẩm hôn nhân, cô vốn cho rằng mình sẽ ở vậy cả đời bên con.

Chồng cũ vừa gặp lại đã mỉa mai vợ cũ đủ điều, ai ngờ chỉ một tiếng gọi dịu dàng sau đó đã đủ khiến anh ta tái mặt - Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Trưởng phòng có ý với mình, cô sao không biết. Anh ấy đã ly hôn vợ, hai người họ chưa có con chung. hình như hôn nhân của anh là một sự sắp đặt từ ba má, cưới về sống chung không hòa hợp. Là một người giỏi giang, thành đạt như thế, dù đã "một lần đò" thì anh ấy vô thiên lủng cơ hội cưới được người nữ giới hơn cô về mọi mặt.

Phần vì sợ hãi, e dè nỗi đau lặp lại, phần nghĩ mình không xứng đáng với anh ấy nên Tú luôn tìm cách lánh né sự quan tâm của anh. Nhưng sau chuyện xảy ra ngày hôm nay, Tú sẽ hành động khác. Cô nhận ra, cho dù thế nào thì bản thân vẫn là quý nhất. Hà cớ gì phải tự rẻ rúng chính mình. Ly hôn thì sao chứ? Mẹ đơn thân như cô vẫn hoàn toàn xứng đáng có được hạnh phúc!

Tú mở điện thoại nhắn cho trưởng phòng 1 tin: "vì sao anh lại để ý đến em". "Vì điều anh mưu cầu là một tổ ấm nho nhỏ cho riêng mình nên thứ anh đi tìm là 1 người vợ chứ không phải một cuộc tình thoáng qua. Giỏi giang hay xinh đẹp chưa bao giờ là điều kiện ở người vợ mà anh cần", anh ấy chóng vánh hồi đáp. tuồng như câu giải đáp này đã thường trực trong nghĩ suy của anh ấy từ lâu rồi thì phải.

Tú mỉm cười cất điện thoại đi, nhìn dòng người đông đúc tương hỗ trên đường, cô tự nỉ non với mình "cứ yêu đi, có gì mà sợ" . Từng chịu thương tổn đâu có tức thị sẽ tiếp tục phải chịu đau đớn. Người đàn ông tốt tại sao chẳng thể dành cho người đàn bà chẳng có gì nổi bật như cô?

Hãy cứ yêu và tận hưởng từng ngày trôi qua, sống hết mình với hiện tại là đủ, mai sau thì hãy để cho ngày mai giải đáp. Chỉ cần chúng ta thực tình vun đắp, sợ gì không hái được trái ngọt!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét