Hành trình không có chỗ cho sự sợ hãi, mỏi mệt, luôn ngẩng cao đầu bước đi
Ngày 2/11 vừa qua, Hạnh An đã dừng lại hành trình 2 năm đương đầu với căn bệnh ung thư máu dòng tủy cấp của mình. Cô dừng lại, sau ca ghép tủy lần ba. Vậy là, hành trình “không biết sẽ hết bao lâu, không biết sẽ tiêu hết bao nhiêu tiền” đã đích thực chấm dứt.
Nhưng ngay cả lúc soạn sửa ra đi, Hạnh An vẫn gắng viết dòng chữ nguệch ngoạc trên giấy khích lệ trái lại bác mẹ: “Không sao đâu, không lo. chiến đấu!!!”.
Tử thần đã thất bại trước Hạnh An. Bởi ngài có thể lấy đi sinh mạng của cô gái trẻ, nhưng vĩnh viễn không khuất phục được tinh thần chiến binh của cô ấy. Lời tuyên bố “chống chọi” trước chốc lát chìm vào vô thức của Hạnh An là niềm an ủi rút cuộc của vợ chồng đạo diễn Đỗ Đức Thành, rằng con gái của họ, ngay thời khắc cận tử, vẫn không sợ hãi. Cô bé ấy đã chủ động đón đợi mọi kết quả, và đã “nói dối” một cách thản nhiên: “Con sẽ OK”.
Ít giờ sau khi con gái ra đi, đạo diễn Đỗ Đức Thành thay bức ảnh đại diện trên trang cá nhân. Đó không phải chiếc avatar màu đen buồn thảm. Đó là một bầu trời xanh rời rợi, xanh như thiên đàng, nơi mà anh tin rằng, Thiên thần của vợ chồng anh đã được Thượng đế đón về cư ngụ. “Con sẽ OK”, đương nhiên rồi, nơi mênh mang thăm thẳm vời vợi kia là nơi rất “OK”, đúng như anh nói, “không còn nỗi đau nào hành tội con. Nơi đó yên lặng, bình an nghe con cất tiếng hát. Nơi đó tháng ngày sẽ không đi, không đến, không vui, buồn, họa, phúc mà chỉ có an yên”.
Trong suốt 2 năm qua, kể từ ngày nhận “án tử” bằng căn bệnh ung thư thể hiếm gặp với tỷ lệ sống sót chỉ 10 - 20%, Hạnh An khóc đúng hai lần. Đó đều là hai lần quá đớn đau do hóa trị và phẫu thuật. Cô gái vừa tròn 18, tốt nghiệp một trường quốc tế, xinh đẹp, quyến rũ, hát hay, đàn giỏi, khả năng hội họa bẩm sinh, là thủ lĩnh của nhiều phong trào xã hội trong giới học sinh Hà Nội, có một gia đình ấm cúng, 1 người cha nức tiếng và hoàn hảo, hốt nhiên bỏ lửng cuộc đời trong dấu “ba chấm”. Đã có rất nhiều người không vượt qua được cú sốc oái oăm ấy trong 1 tháng. Còn Hạnh An, tất tật những gì viên mãn mà cô may mắn có được trong 18 năm trước đó lại trở thành động lực, thành niềm tin mạnh mẽ để cô chọn tranh đấu thay vì buông xuôi.
Hạnh An chóng vánh gạt ra ngoài câu hỏi “tại sao”, mau chóng dừng nỗi cuồng nộ với mệnh, biến mình thành kẻ bận rộn với các suy nghĩ tích cực. Cô làm vlog, cô trang điểm, ăn mặc đẹp, lại đàn, lại hát, lại vẽ, lại dancing và tám chuyện hẹn hò, yêu đương như mọi cô gái 18 khác. Cô làm mọi việc để có cảm giác “bình thường”.
Cái sự “bình thường” ấy không phải để dành riêng cho bản thân cô, mà còn dành cho người cha vĩ đại của cô, dành cho mẹ và hai em của cô. Mà đôi khi, chỉ mỗi việc cả nhà đang chờ cô về rửa bát cũng là một lý do chân chính để Hạnh An tiếp những tháng ngày đớn đau trong vui vẻ.
Trong hành trình của mình, Hạnh An và cha Đỗ Đức Thành đã liên tiếp tiếp sức cho nhau. Đỗ Đức Thành nói Hạnh An kiên cường, vững vàng hơn cả bố. Còn Hạnh An thì viết: “Cha tôi vẫn vậy, dù muôn nghìn khó khăn, ông vẫn mạnh mẽ, luôn nắm chặt tay tôi và cười thật tươi”. Hai cha con họ hợp nhất với nhau rằng: “khăng khăng phải yêu sinh mạng của mình cho đến giây chung cục, dù chỉ có một tia hy vọng còm thì cũng phải nắm lấy”.
Cả hai cha con, cả gia đình 5 thành viên, cả cộng đồng những người yêu thương Hạnh An đã cùng mạnh mẽ, cùng đấu tranh, cùng đưa tay nắm lấy từng tia hy vọng còm phong phanh nhất. Để khi Hạnh An ra đi, họ có thể mỉm cười cho nước mắt rơi, rằng chúng ta đã đích thực núm rồi. Và hai năm qua của Hạnh An là hai năm đích thực đáng sống, với biết bao thương tình vỗ về.
“Nếu hôm nay không tốt hơn, tương lai khăng khăng sẽ tốt”
“Nếu khó quá, cho ba má khóc một tý nhé”, Đỗ Đức Thành nhắn nhủ với con gái ở thiên đàng. Nỗi đau mất con nào cũng xót buốt như nhau, dù mạnh mẽ hay yếu đuối. Nhưng có nhẽ, với vợ chồng anh, nỗi đau ấy còn đi cùng một niềm yên ủi, rằng Hạnh An đã có tuổi 20 trọn, trẻ ranh, nhấp nhánh tin yêu và đam mê bất chấp nó diễn ra phần lớn trên chiếc giường bệnh viện với kim truyền, hóa chất, thuốc mê và dao mổ.
Không phải ai cũng may mắn có được một cô con gái như Hạnh An. Và không phải cô gái 20 nào cũng may mắn có được người cha người mẹ như bố mẹ của Hạnh An. Song, xét cho cùng, bên cạnh sự may mắn là phước phận của cuộc đời, đó còn là một sự chọn lọc của cả gia đình đạo diễn Đỗ Đức Thành: Chọn nụ cười thay cho nước mắt, chọn hàm ân thay cho trách móc, chọn tương lai thay vì dừng lại ở hôm qua.
“Nếu bữa nay không tốt hơn, tương lai nhất định sẽ tốt”, Hạnh An đã nói với cha như thế sau khi qua một ca mổ phức tạp cấp cứu cánh tay bị nhiễm trùng hoại tử. Người đàn ông cứng cỏi là anh trong lúc gần như suy sụp, hốt nhiên được hồi sức nhờ câu nói ấy của con gái nhỏ. mai sau nhất mực sẽ tốt, giả dụ không tốt thì ngày sau nữa sẽ tốt. Đó không phải là sự lạc quan tếu của Hạnh An.
Sống vốn dĩ là một trải nghiệm. Có thể đúng, có thể sai và hoàn toàn có thể làm lại. Sống nghĩa là có “ngày mai”. Dù bao lăm thời cơ đã đóng lại với ta, thì vẫn còn một dịp khác, đó chính là tương lai. Trừ khi chính ta tự tay cướp đi thời cơ đó của chính mình.
Hạnh An, ở tuổi 18, trân quý từng “tương lai” của mình, biến “mai sau” thành một “hôm nay” sống động và một “bữa qua” ý nghĩa. Cô tận dụng chắt chiu từng “ngày mai”, bởi chính cô biết rõ quỹ “ngày mai” của cô ít ỏi hơn người khác.
Cách Hạnh An sống khiến nhiều người phải đặt câu hỏi cho chính mình: đời nào ta đang ăn tiêu phung phá ngày mai của mình không? Những “mai sau” bị ăn xài không định lượng, không mục đích, không ý nghĩa, không nhu cầu tu sửa hay hoàn thiện. Những ngày mai bị kéo ngược về quá cố, sống lùi thời kì, chìm đắm trong những dằn vặt và hắt hủi chính mình. Cứ thế, chúng ta nguầy nguậy lắc đầu từ chối bản thân.
mai sau thì vẫn cần mẫn chìa tay kéo chúng ta tiến lên phía trước, chúng ta thì vẫn im lìm khóa cửa nằm liên hồi trong ngày hôm qua. Và không ít chúng ta đã chọn cách đưa tài khoản “tương lai” về số dư “0”.
chọn lựa thế nào đi chăng nữa, đó là quyền của mỗi người. Nhưng ví, một lần nào đó, ta đủ tỉnh táo để nhận ra rằng: “Nếu hôm nay không tốt hơn, ngày mai nhất quyết sẽ tốt”. Bởi, cái gì cũng sẽ qua đi thôi, kể cả những niềm đau.
Ảnh minh họa