Tôi đọc hết những lời san sớt của các anh chị và thành thật biết ơn. Có chị thắc mắc tôi vẫn chưa chịu ly hôn có lẽ vì lấn cấn chuyện tài sản nhà cửa. Thực ra, chúng tôi đang sống trong căn nhà của ba mẹ chồng, ông bà cho gia đình tôi ở nhưng không sang tay. Tôi không chú ý đến tài sản của ông bà vì vẫn luôn nghĩ cái gì không phải là của mình thì tịnh vô không được nghĩ đến. Tôi tự lập từ bé vì tình cảnh gia đình khó khăn, rồi khi lấy chồng mọi công việc tôi lại gồng gánh và thu xếp, chúng tôi không dám phiền lòng đến bố mẹ hai bên. Những tuần đầu sau cưới, anh không đưa tiền, anh bảo tiền ai nấy giữ nhưng mọi thứ chỉ tiêu trong nhà tôi đều lo, anh không mảy may để ý.
Tôi có yêu cầu với anh nhiều lần về việc san sẻ chuyện kinh tế gia đình nhưng anh cứ bơ đi rồi giấu tiền rất kỹ. Sau này, anh mới đồng ý trả tiền điện nước. Tôi không nhắc chuyện tiền bạc nữa, vì nói hoài anh cũng không thay đổi. Anh có quan niệm, căn nhà chúng tôi đang ở là của bố mẹ anh, coi như anh đã lo được phần nhà cửa, nhiệm vụ của anh vậy là xong, tôi phải lo mọi tổn phí khác. Chuyện tình dục cũng như vậy, sau cưới rất lâu anh mới chịu quan hệ, lúc đó tôi còn trẻ, không hiểu biết nhiều về chuyện này, đa số là mắc cỡ không dám nói với ai. Dần dần chúng tôi cởi mở hơn về chuyện này, nhưng anh thường lấy lý do là ở tôi, rằng cơ thể tôi không như anh mong muốn, anh sợ ảnh hưởng sức khỏe, anh ăn uống không đảm bảo, anh thích chuyện ấy với người cũ... Những lần như vậy, tôi cảm thấy mình thật tệ hại và thất bại.
Tôi cũng dễ nhìn, thời sinh viên có rất nhiều người đeo đuổi, chung cục chọn anh vì anh đôn hậu, nghiêm trang và bền chí. Nhiều khi tôi thực không hiểu vì sao anh bỏ rất nhiều thời kì công sức để theo đuổi tôi, rồi sau đó lại chê bai tôi nhiều như vậy. 10 năm sau ngày cưới, gần như tôi thẳng thớm hỏi han và thắc mắc cũng như nại, có lúc làm mặt nặng mày nhẹ vì muốn anh quan hoài tới cảm xúc của mình một tẹo, anh hay cười rồi bỏ qua. Tôi từng nói với anh rằng nếu cứ vậy sợ tình cảm vơi dần vì càng ngày tôi thấy hai người sống như những người bạn cùng nhà thôi, rồi điều đó xảy ra thật.
Sau nhiều lần chuyện trò không được, tôi không còn mong chờ anh đổi thay nữa, tình cảm của chúng tôi cứ nhạt dần. Tôi có thể khẳng định anh không gay, không có mối quan hệ nào bên ngoài, khả năng đàn ông của anh hoàn toàn bình thường nhưng là người không thích quan hệ. Tôi đang sống một mình ở thành phố, gia đình ở quê xa, lao động cật lực mong có được căn nhà của riêng mình thì ly hôn. Có điều tôi lại lo sợ sống một mình với con, không có người tương trợ, lỡ con hay mình đau ốm thì không biết phải xoay xở làm sao. Rồi tôi nghĩ mấy đứa nhỏ thật tội nghiệp khi phải xa vắng bố. Có thể anh cư xử không tốt với tôi nhưng không phải là người bố tệ với các con mình. Vì những điều trên nên tôi vẫn cứ lấn cấn chuyện đời mình đến lúc này. Nhiều khi, thấy mình và chồng cứ như những người xa lạ sống chung nhà, cả hai chỉ có mối nhọc lòng chung là con. Thành thật cảm ơn các anh chị đã sẻ chia và cho tôi nhiều lời khuyên quý báu.
Liên
Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được tương trợ, giải đáp thắc mắc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét