Nhiều người phụ nữ kể khổ về chuyện nằm bếp , mệt mỏi vì chồng vô tâm, mẹ chồng hay xét nét hoặc thủ cựu lạc hậu, tôi mới thấy mình quá hạnh phúc vì được chồng chăm lo không chê được điểm nào.
Sau thời kì dài điều trị hiếm muộn , đến khi quá sức mệt mỏi định xin con nuôi thì bất thần tôi lại có thai. Khỏi phải nói, ba má chồng vui tới mức bật khóc luôn. Còn chồng tôi ôm lấy tôi đầy xúc động. thời gian bầu bí, tôi được chồng coi ngó rất tốt, đến khi nằm bếp anh càng yêu thương hơn.
Anh nghỉ phép hai tuần, để việc kinh doanh cho phó giám đốc lo. Tôi được chồng chăm rất chu đáo. Sau thời gian ấy, anh đi làm lại, tôi thuê giúp việc theo giờ ban ngày còn buổi tối chồng vẫn coi sóc, nuông chiều hai mẹ con.
Tôi cứ nghĩ mình hạnh phúc lắm. Cho đến khi con được 4 tháng, chồng giúp tôi trông con rồi ngủ quên bên cũi. Tôi vừa bước ra khỏi phòng tắm thì thấy anh ấy có tin nhắn đến. Vô tình thôi, tôi đọc được dòng chữ trên tin nhắn: "Anh định bùng nhùng với vợ đến bao giờ, con chúng ta sắp được 1 tuổi rồi. Nếu anh không cưới đừng trách bố em tàn ác".
Tôi khổ cực nhưng không dám đối diện với sự thực. (Ảnh minh họa)
Tôi run lẩy bẩy, suýt nữa hét lên nhưng kiềm lại được. Cả đêm hôm ấy, tôi không thể ngủ được vì nghĩ cách đối diện với chồng. vững chắc anh có nhân tình, có cả con riêng, đứa trẻ ấy chào đời trước con của chúng tôi. Anh đã tương hỗ với cô ta bao lâu mà tôi không hay biết? Vì anh không đủ nhẫn nại cùng tôi chờ đón sự xuất hiện của đứa con này nên lớp bên ngoài ư?
Tôi tiếp kiến theo dõi chồng, cảm nhận được anh hay đờ đẫn suy nghĩ và có vẻ rất mỏi mệt. Một lần tôi vờ hỏi thăm thì anh bảo công ty gặp khó khăn, khách hàng lớn rút đơn hàng đột ngột nên công ty đang bị nợ quá hạn nhà băng. Tôi xót xa nghĩ đến lời đe dọa của cô gái kia. vững chắc, chồng tôi đang giằng co giữa vợ con bên này và bên kia nên mới như thế.
Tôi đích thực rất buồn tủi, nghĩ đến việc chồng bội nghịch là không thiết ăn uống, bởi vậy tôi cũng sụt hẳn cân. Nhưng càng nghĩ tôi càng sợ đánh mất gia đình mình, con mất bố nên cứ núm đợi xem anh ấy làm gì.
Sau đó 1 tháng, cô gái kia đến tận nhà tìm tôi. Nhìn đứa trẻ cô ta dắt theo, tôi biết vững chắc là con của chồng tôi vì nó giống anh như đúc. Cô ta cười bảo tôi: "Nhìn nó là chị đủ hiểu đúng không? Anh ấy khao khát một đứa con nên tôi đã cho anh ấy được làm cha. Có điều, sao chị cũng vừa kịp có thai chứ? Chính chị làm cho con tôi sinh ra thiệt thòi".
Hóa ra thằng bé là con của người đàn ông khác. (Ảnh minh họa)
Chồng tôi từ ngoài cửa lao vào. Có lẽ anh ấy biết mục đích của cô ta. Anh ấy vừa vội vã xin lỗi tôi vừa đuổi cô ta đi. Lúc này đây, cô ta gào khóc thảm thiết, chửi chồng tôi vô tình, bội bạc, vô trách nhiệm. Cô ta bảo sẽ nhờ bố tiếp chuyện trị chồng tôi cho hả giận.
Chúng tôi có một đêm thức trắng nói chuyện với nhau. Chồng tôi thúc cô ta thích anh và tấn công quyết liệt. Trong một lần say rượu, anh không khiên chế được và đã vượt quá giới hạn. Sau đó, anh rất ăn năn và tránh mặt nhưng cô ấy lại dính bầu. Vì đứa con anh khao khát có được, anh từng nghĩ đến việc ly hôn tôi để đến với mẹ con cô ấy, nhưng tôi lại cũng có bầu luôn nên anh không dứt ra được.
Chồng xin tôi ưng ý đứa con riêng của chồng và bổn phận của anh với nó. Anh hứa sẽ không rời bỏ mẹ con tôi và mong tôi tha thứ. Nhưng tâm thành, tôi không còn niềm tin với chồng mọi người ạ. Tôi không biết anh nói thật bao nhiêu. Tôi chỉ biết cô gái kia Có lẽ đã trở thành vợ anh nếu tôi không may mắn có bầu. Tôi có nên ly hôn không? Giờ đây nhìn thấy anh ấy là tôi cảm giác đôi mắt thù hận của cô gái kia ám ảnh tôi.
(trinhthuhang...@gmail.com)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét